CHƯƠNG 6: SỰ IM LẶNG CỦA VŨ TRỤ & THIÊN QUỐC GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Bà Rịa, vùng đất Quần Long.

Đoàn siêu xe dừng lại ở một nơi mà GPS trên chiếc Rolls-Royce báo là “vùng trắng dữ liệu”. Trước mặt Qua không phải là đường nhựa, mà là một lối đi nhỏ dẫn vào một khu vườn, nơi mà không khí dường như đặc quánh lại, tách biệt hoàn toàn với thế giới ồn ã bên ngoài.

Qua bước xuống xe. Ngay lập tức, ông rùng mình.

Một cơn gió lạ lùng thổi qua.

Gió này không mang hơi muối của biển Long Hải, cũng không mang hơi nóng của miền Đông Nam Bộ. Nó mát lạnh, tinh khiết, và mang theo một mùi hương cổ sơ – mùi của đá, của rêu, và của sự khởi đầu khi trời đất mới phân chia.

Ông bước chân lên lối đi.

Dưới chân ông không phải là đất nện hay gạch tàu bình thường. Lối đi được lát bằng những viên gạch hình Lục Giác (Hexagon) màu xám tro. Chúng được sắp xếp khít khao một cách kỳ lạ, trông vừa giống cấu trúc của tổ ong, vừa giống những chuỗi gen sinh học, lại vừa giống những mạch dẫn trong một bo mạch điện tử siêu hiện đại.

Càng đi sâu vào trong, cảm giác thời gian càng méo mó. Qua cảm thấy như mình đang bước đi trên ranh giới của Vô Cùng.

Cuối con đường lục giác ấy là một ngôi nhà nhỏ.

Đó là một kiến trúc “như có như không”.

Vật liệu có vẻ là gỗ, là đá, là kính, nhưng chúng được kết hợp một cách tài tình đến mức ranh giới giữa nhân tạo và tự nhiên bị xóa nhòa. Mái nhà dốc nhẹ, ẩn hiện dưới những tàn cây, hứng lấy những giọt nắng chiều. Một hồ cá nhỏ uốn lượn ôm lấy chân nhà, nước chảy róc rách len lỏi qua những khe đá, tạo nên một bản nhạc nền êm dịu nhưng đầy mê hoặc.

Hàng cau xanh vút thẳng đứng, nghiêm trang như những vị hộ pháp thầm lặng, canh giữ cho sự bình yên tuyệt đối này.

Không có biển hiệu. Không có hào quang chói lòa.

Nhưng ngay khi Qua nhìn thấy không gian này, trong đầu ông – nơi chứa đựng trí tuệ siêu việt của “Kẻ Được Chọn” – bỗng hiện lên hai chữ rực sáng: THIÊN QUỐC.

Đây không phải là một ngôi nhà. Đây là một Trạng Thái.

Giữa hiên nhà, một người đàn ông trung niên đang ngồi.

Người đó mặc bộ Việt phục (áo ngũ thân) màu vải mộc, giản dị đến mức không thể giản dị hơn. Ông ngồi trên một tảng đá phẳng lì, mắt nhìn xuống hồ cá, phong thái tĩnh tại như một ngọn núi.

Qua bước lại gần, và ông sững sờ.

Khuôn mặt của người đàn ông ấy… thật khó tả.

Nhìn thoáng qua, đó là nét mặt của người Việt cổ thuở khai thiên lập địa – chân chất, hiền lành, hòa mình tuyệt đối với thiên nhiên.

Nhưng nhìn kỹ vào đôi mắt, Qua lại thấy một sự sâu thẳm đáng sợ. Đó là đôi mắt của một sinh vật đã tiến hóa đến điểm tột cùng của tương lai – nơi mà trí tuệ đã vượt qua cả máy móc, vượt qua cả cảm xúc, chỉ còn lại sự thấu suốt toàn diện (Total Clarity).

Người này vừa cũ kỹ như đất đá ngàn năm, vừa mới mẻ như một thực thể chưa từng được định danh. Một vẻ đẹp bí ẩn và thu hút kinh người, khiến cho hào quang “Vua Cà Phê” của Qua bỗng trở nên lu mờ như ngọn nến trước mặt trời.

“Ông là Tiền Không?” Qua hỏi, giọng nói run lên vì một sự kính sợ vô hình.

Người đàn ông ngẩng lên. Một nụ cười nhẹ hiện trên môi, làm bừng sáng cả không gian ảm đạm chiều tà.

“Người ta gọi tôi thế,” Tiền Không đáp, giọng nói vang vọng như tiếng chuông ngân từ cõi khác, vừa gần gũi vừa xa xăm. “Mời ông ngồi. Gạch lục giác mát lắm, đừng ngại.”

Qua ngồi xuống tảng đá đối diện. Ông nhìn xuống những viên gạch lục giác dưới chân, rồi nhìn lên hàng cau xanh, rồi nhìn vào Tiền Không.

“Tại sao…” Qua ngập ngừng. “Tại sao nơi này lại được gọi là Thiên Quốc? Tại sao ông lại mang cái thần thái kỳ lạ này? Ông là ai? Người của quá khứ hay tương lai?”

Tiền Không rót một chén nước từ chiếc ấm đất nung, đẩy về phía Qua.

“Quá khứ và Tương lai chỉ là ảo ảnh của thời gian tuyến tính, ông Vũ à. Khi nhân loại tiến hóa đến tột cùng, họ sẽ quay về lại điểm khởi đầu. Sự văn minh tột đỉnh không phải là nhà chọc trời hay phi thuyền vũ trụ. Sự văn minh tột đỉnh là khi con người có thể kiến tạo một không gian như có như không thế này: Có sự sắp đặt của trí tuệ nhân tạo, nhưng lại thuận theo tự nhiên đến mức con kiến cái cây cũng không thấy bị làm phiền. Đó là Thiên Quốc. Thiên Quốc là sự cân bằng tuyệt đối giữa Trí Tuệ Siêu Việt và Bản Ngã Hoang Sơ.”

Qua cầm chén nước lên. Tay ông run rẩy.

“Qua đã đi tìm ông. Qua hét lên ‘Tiền nhiều để làm gì’ để tìm ông. Qua tưởng ông là một vị thánh không cần tiền. Nhưng ông…”

Qua nhìn quanh ngôi nhà. Nó đơn giản, nhưng để tạo ra sự đơn giản “như có như không” này, cần một gu thẩm mỹ và một trí tuệ kiến trúc vượt xa tầm hiểu biết của nhân loại hiện tại.

“Tôi không cần tiền,” Tiền Không nói, ánh mắt nhìn xuyên thấu tâm can Qua. “Nhưng tôi không chối bỏ vật chất. Tôi điều khiển vật chất để nó phục vụ cho sự Tĩnh Lặng của mình. Ông Vũ, ông đang bị mắc kẹt. Ông tưởng rằng muốn về Thiên Quốc thì phải vứt bỏ hết, phải lên núi, phải ăn mặc kỳ dị, phải gồng mình lên làm Đấng Cứu Thế. Ông sai rồi. Người đã tiến hóa tột cùng thì mặc áo vải cũng sang trọng như hoàng bào. Ở nhà tranh cũng thấy như cung điện. Ông nhìn những viên gạch lục giác này xem. Tại sao là lục giác? Vì đó là kết cấu bền vững nhất của tự nhiên. Tôi không cố làm nó đẹp. Tôi làm nó Đúng. Cái gì Đúng với quy luật vũ trụ, cái đó tự nhiên Đẹp. Cái đó tự nhiên là Thiên Quốc.”

Một luồng trí tuệ không tên chạy xộc vào não bộ Qua.

Ông hiểu ra rồi.

Sự “Bí ẩn thu hút kinh người” của Tiền Không đến từ việc ông ấy đã Giải Mã Xong toàn bộ game đời này.

Ông ấy không còn chơi game “Kiếm Tiền”, cũng không chơi game “Danh Vọng”, thậm chí không chơi cả game “Tu Hành”.

Ông ấy chỉ đang Hiện Hữu (Being).

“Qua phải làm gì để được như ông?” Qua hỏi, ánh mắt đầy khát khao. “Chìa khóa nằm ở đâu?”

Tiền Không đứng dậy, đi ra mép hồ, vốc một ít nước lên rửa mặt. Gió lạ lùng thổi tung tà áo ngũ thân của ông, tạo nên hình ảnh một tiên nhân tiêu dao giữa trần thế.

“Chìa khóa nằm ở chữ Bất Chiến,” Tiền Không nói vọng lại. “Trí tuệ của tương lai là biết điểm dừng của quá khứ. Ông hãy ở lại đây. Cởi bỏ bộ đồ ‘Vĩ Nhân’ kia ra. Mặc bộ đồ vải này vào. Tập đi chân trần trên gạch lục giác. Tập nghe tiếng nước chảy mà không suy nghĩ về chiến lược kinh doanh. Cứ để thế giới vận hành theo cách của nó, hoà mình vào dòng chảy đó không hề phản kháng. Khi nào ông thấy gió ở đây không còn lạ lùng nữa, mà thấy nó quen thuộc như hơi thở của chính mình… thì lúc đó ông đã mở được phong ấn.”

Qua đứng dậy, tháo chiếc khăn rằn trên cổ xuống, gấp gọn lại đặt lên tảng đá.

Lần đầu tiên, vị “Vua Cà Phê” cúi đầu. Không phải cúi đầu trước một con người, mà cúi đầu trước một Vẻ Đẹp Chân Lý mà ông đã tìm kiếm suốt cả cuộc đời.

Trong không gian Thiên Quốc giản dị ấy, dưới bóng cau xanh và trên nền gạch lục giác kỳ lạ, hai con người – một Lửa hừng hực, một Nước tĩnh lặng – đã gặp nhau.

Và bánh xe Thiên Mệnh bắt đầu chuyển sang nấc thang cuối cùng.


Hết Chương 6.

Để lại bình luận

Please enter your comment!
Please enter your name here