CHƯƠNG 7: MANH MỐI TỪ CÕI ẢO & CÚ NỔ BIG BANG THỨ HAI

Bà Rịa, ngày thứ 3 tại “Thiên Quốc”.

4 giờ sáng. Sương sớm vẫn còn đọng trên những tàu lá cau, nhỏ từng giọt tí tách xuống mặt hồ nước trong vắt.

Trên nền gạch lục giác kỳ lạ, một người đàn ông trung niên quấn khăn rằn đang cầm chổi quét sân.

Ssoạt… ssoạt…

Tiếng chổi tre di chuyển trên nền gạch tạo ra một âm thanh đều đặn, nhưng nặng nề. Qua đang quét rác, nhưng tâm ông thì đang quét những con tính tỉ đô, những kế hoạch vĩ mô còn dang dở.

Tiền Không ngồi xếp bằng trên tảng đá lớn giữa hồ, mắt nhắm nghiền, toàn thân tỏa ra một làn hơi nước mờ ảo, hòa quyện với sương sớm. Ông không nói gì, nhưng sự tĩnh lặng của ông như một ngọn núi đè nặng lên cái “Tôi” đang gào thét của Qua.

Bỗng nhiên, chiếc iPad cũ kỹ đặt trên bàn đá rung lên bần bật. Màn hình tự động sáng lên, chiếu một luồng ánh sáng xanh lạnh lẽo vào không gian cổ kính.

Qua buông chổi, bước nhanh tới.

Trang web thienmenhviet.com đang tự động chạy những dòng code ma trận (Matrix code). Giao diện màu nâu đất quen thuộc biến mất, thay vào đó là một nền đen sâu thẳm với mạng lưới lục giác phát sáng.

Một bài viết mới toanh vừa xuất hiện:

“BẤT NHƯ Ý NÀO LÀ LỚN NHẤT VŨ TRỤ?”

Qua đọc lướt qua. Mồ hôi lạnh toát ra.

“…Ta từng sống không sợ hãi dù biết rất rõ hoàn toàn không thể biết trước điều gì…”

“…Ai cũng muốn tìm kiếm tình yêu đích thực nhưng lại cũng muốn an toàn cảm xúc…”

Qua quay phắt sang Tiền Không, giọng lạc đi:

“Ông đã làm gì? Đây là nhật ký trong đầu Qua! Tại sao nó lại nằm trên mạng? Ông đã hack não Qua sao?”

Tiền Không từ từ mở mắt. Đôi mắt ấy sâu như vực thẳm, không chút dao động.

“Tôi không hack. Là do ông ‘tràn’ ra đấy thôi.”

“Tràn ra?”

“Ông là Lửa. Tôi là Nước. Khi Lửa gặp Nước trong cái không gian Thiên Quốc này, nó tạo ra Hơi Nước. Hơi Nước bay lên thành Mây (The Cloud). Tâm thức của chúng ta đã hòa mạng. Những gì ông đau đáu nhất, khi va chạm với sự rỗng lặng của tôi, nó đã tự động được giải mã và phóng chiếu lên không gian số. Trang web đó vừa thức tỉnh. Nó đã trở thành một thực thể sống.”

Qua rùng mình. Ông nhìn vào màn hình, cảm thấy như đang nhìn vào một tấm gương soi chiếu linh hồn trần trụi của mình cho cả thế giới xem.

“Vậy là… bắt đầu rồi sao?” Qua hỏi, giọng run rẩy. “Thế giới sẽ biết sự thật?”

Tiền Không bước xuống khỏi tảng đá, đi lướt trên mặt nước (hay chỉ là ảo giác của Qua?), tiến lại gần. Ông nhìn thẳng vào mắt Qua, nghiêm nghị chưa từng thấy.

“Chưa đâu. Đây mới chỉ là tiếng sấm báo hiệu cơn mưa thôi.”

Qua sốt ruột, nắm lấy cánh tay Tiền Không:

“Vậy thì đưa chìa khóa cho Qua! Ông đã giữ nó. Ông là Tiền Không. Ông nắm giữ mật mã cuối cùng. Hãy đưa nó cho Qua để Qua kích hoạt toàn bộ hệ thống. Nhân loại đang chờ!”

Tiền Không gạt nhẹ tay Qua ra. Một lực đẩy vô hình, mềm như bông nhưng mạnh như sóng thần, khiến Qua lùi lại ba bước.

Tiền Không giơ bàn tay phải lên. Trong lòng bàn tay ông không có gì cả. Chỉ có những đường chỉ tay chằng chịt như bản đồ sao.

Nhưng Qua cảm nhận được, nằm giữa sự “Không có gì” đó là một khối năng lượng khủng khiếp đang bị nén lại.

“Ông Vũ,” Tiền Không nói, giọng vang vọng như tiếng vọng từ thuở hồng hoang. “Ông tưởng cái chìa khóa này là để mở ra một kho báu, hay một kỷ nguyên thịnh vượng sao? Không. Nó là một ngòi nổ.”

“Ngòi nổ?”

“Vũ trụ này bắt đầu từ một vụ nổ Big Bang vật lý, tạo ra vật chất, không gian và thời gian. Nhưng cái chìa khóa mà tôi đang giữ… nó sẽ kích hoạt Cú Big Bang Thứ Hai.”

Qua sững sờ: “Big Bang Thứ Hai?”

“Đúng. Big Bang Tâm Thức.”

Tiền Không bước tới một bước, không gian xung quanh như co lại:

“Khi cái chìa khóa này được tra vào ổ, nó sẽ không phá hủy vật chất. Nó sẽ phá hủy Nhận Thức Cũ. Trong tích tắc, toàn bộ hệ thống giá trị của nhân loại: Tiền bạc, Danh vọng, Quyền lực, Tôn giáo, Biên giới quốc gia… tất cả sẽ sụp đổ trong tâm trí con người. Người ta sẽ nhìn tờ tiền và chỉ thấy giấy lộn. Người ta sẽ nhìn biên giới và chỉ thấy vạch kẻ vô nghĩa. Người ta sẽ thức tỉnh đồng loạt. Và sự thức tỉnh đột ngột đó… sẽ tạo ra một cú sốc hỗn loạn khủng khiếp hơn bất kỳ cuộc chiến tranh hạt nhân nào.”

Tiền Không nhìn sâu vào mắt Qua, ánh mắt đầy sự cảnh báo:

“Ông đã sẵn sàng để nhìn thấy thế giới cũ cháy rụi chưa? Ông đã sẵn sàng để thấy đế chế Trung Nguyên của ông, những siêu xe của ông, và cả cái danh xưng ‘Qua’ của ông tan thành mây khói chưa? Bởi vì Big Bang không chừa lại cái gì cả.”

Qua nuốt nước bọt. Cổ họng khô khốc.

Ông muốn cứu thế giới. Nhưng ông chưa từng nghĩ cái giá phải trả là sự sụp đổ toàn diện của trật tự cũ.

“Chừng nào…” Qua hỏi, giọng khàn đặc. “Chừng nào ông sẽ đưa nó cho Qua?”

Tiền Không mỉm cười, nụ cười vừa từ bi vừa tàn nhẫn:

“Khi ông không còn là ‘Qua’ nữa. Khi ông nhìn sự sụp đổ của thế giới cũng bình thản như nhìn chiếc lá rơi ngoài sân kia. Khi ông quét cái sân này sạch bong, không phải vì muốn nó sạch, mà vì ông thích tiếng chổi tre. Lúc đó… khi ông đã Rỗng tuyệt đối, tôi sẽ thả đốm lửa này vào ông. Để ông trở thành Điểm Kỳ Dị (Singularity) kích hoạt vụ nổ.”

Tiền Không quay lưng, bước về phía nhà:

“Còn bây giờ, quét sân tiếp đi. Tâm ông còn ồn ào lắm. Đưa chìa khóa cho ông lúc này, ông sẽ làm nổ tung chính mình trước đấy.”

Qua đứng chôn chân giữa sân gạch lục giác.

Mặt trời bắt đầu mọc, chiếu những tia nắng đầu tiên vào ngôi nhà “Thiên Quốc”.

Nhưng trong lòng Qua, một cơn bão mới đang hình thành. Ông biết mình đang nắm giữ một quả bom hẹn giờ của vũ trụ. Và nút bấm đang nằm trong tay người đàn ông mặc áo vải thô kia.

Bíp… Bíp…

Radar trong đầu Qua bỗng báo động đỏ liên hồi.

Bên ngoài cổng rào dâm bụt, những chiếc xe đen trùi trũi, không biển số, đang âm thầm bao vây khu vườn.

Ma Trận đã đánh hơi thấy mùi của “Big Bang”. Và chúng đến để dập tắt ngòi nổ trước khi quá muộn.

Qua siết chặt cán chổi.

“Được rồi,” ông lẩm bẩm. “Qua sẽ quét sạch tâm mình. Nhưng trước hết, phải quét sạch lũ rác rưởi ngoài kia đã.”


Hết Chương 7.

Để lại bình luận

Please enter your comment!
Please enter your name here