Trang chủ » Đường Mây

Đường Mây

by Minh Linh

Đêm qua ta nằm mộng
Thấy quấn quanh thân rồng
Là phi thuyền xưa cũ
Phảng phất bóng người xưa

Ướt đẫm tỉ cơn mưa
Từng đợt người quá nửa
Chẳng còn trên boom tàu
Chẳng ai nhận ra nhau

Không còn ai nhớ mặt
Những kiếp đời gắn chặt
Cùng những bó huyễn hoặc
Cùng những đợt mưa phùn

Họ tưởng mình anh hùng
Cứu cả lòng nhân loại
Ta lắc đầu ái ngại
Cho một mảnh nhân sinh

Tự cứu lấy đời mình
Chẳng Phật nào cứu độ
Cho cây chẳng rễ khô
Cho suối đòi chảy ngược

Tướng quân dẫu thao lược
Chẳng độ nổi chúng dân
Hàng vạn kiếp đi quanh
Trục âm dương của trận

Xoay vần như tàu nhanh
Hóa ra lại rất chậm
Kiếp nào cũng ở lại
Cùng cả vạn thương đau

Nội xung khắc lẫn nhau
Ngoại mới sinh khắc nghiệt
Miệng nói lời khẩu nghiệp
Cứ khua trống và chiêng

Lòng tốt ôm Trần gian
Làm sao mà cứu rỗi
Thần luôn miệng phàn nàn
Con người tin chẳng nổi

Người ngoan và chư phật
Cứ luôn ở trong nhau
Dẫu thời gian bao lâu
Cũng không là Vĩnh Cửu

Bởi mỗi phút hiện hữu
Con đường tu khác rồi
Hoa lục bình sẽ trôi
Trên những dòng sông khác

Chân lý luôn tươi mới
Lối mòn tìm kiếm nhau
Chẳng thấy bóng lưng tàu
Vì tình yêu để mở

Vạn kiếp ta than thở
Chẳng thể tìm người xưa
Mắt cũng bị che mờ
Bởi trùng trùng ảo cảnh

Sát na nào thấy anh
Sát na nào ta gặp
Những huynh đệ bỏ quên
Kẹo nhớ rơi trước mặt
Lại cúi nhặt thuốc quên

Xin cám ơn người quen
Cùng ta trong nhiều kiếp
Chuyến phiêu lưu khủng khiếp
Hay chuyến tàu dịu dàng

Cứ đi không ngơi nghỉ
Khi Trần gian hoan hỉ
Khi Trần gian Âu lo
Kiếp người được tự do
Chọn ma hay chọn Phật
Pháp nằm ở chân thật
Tu nằm ở trong lòng

Đáy của vạn dòng sông
Là ánh trăng soi thấu
Người phàm dẫu chạy đâu
Cũng trong lòng Bồ Tát
Có đi xa vạn dặm
Cũng trong lòng bàn tay

Tứ Hải có dựng xây
Bách niên mây có bay
Xin cho ta gặp lại
Nẻo đường mây trắng bay

Related Articles

Để lại bình luận