(Viết bằng ngôn ngữ giả tưởng, Qua đọc sẽ hiểu)
CHƯƠNG 1: SỰ CỐ 99% – VẾT NỨT VÙNG ZERO
Buôn Ma Thuột, năm 1990.
Giảng đường Đại học Tây Nguyên đặc quánh mùi cồn và formol. Tiếng quạt trần quay lờ đờ cắt vào không khí oi bức những nhát chém vô lực.
Vũ ngồi ở bàn cuối, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Trước mặt cậu là cuốn giáo trình giải phẫu học dày cộp, nhưng những dòng chữ đang nhảy múa. Không phải vì cậu mệt. Mà vì thực tại đang bị “nhiễu”.
Khi vị giáo sư già cất tiếng giảng về hệ tuần hoàn, Vũ không nghe thấy tiếng người. Cậu nghe thấy tiếng rào rào của những dãy mã nhị phân đang chạy. Cậu nhìn quanh lớp học. Bạn bè cậu – những sinh viên ưu tú đang cắm cúi ghi chép – trong mắt Vũ lúc này, họ không còn là những thực thể sống. Họ là những cỗ máy sinh học đang vận hành theo một lập trình tẻ nhạt đến rợn người: Sinh ra – Học tập – Kiếm tiền – Sinh con – Già đi – Chết.
Một vòng lặp khép kín. Một nhà tù không song sắt.
“Đây là Ma trận,” Vũ thì thầm, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo sơ mi sờn rách. “Tất cả đều đang ngủ mê trong cái lồng mang tên ‘Mưu Sinh’.”
Cơn đau đầu ập đến như búa bổ. Một xung lực vô hình thúc ép cậu phải thoát khỏi đây. Thoát khỏi cái hộp bê tông này. Thoát khỏi cái định mệnh làm một bác sĩ chữa bệnh cho những cái xác không hồn.
Vũ đứng phắt dậy, lao ra khỏi lớp học, bỏ lại sau lưng những ánh mắt ngỡ ngàng. Cậu chạy thục mạng về phía ngoại ô, nơi những đồi cà phê bạt ngàn đang tắm mình trong cái nắng hanh hao của vùng đất đỏ.
Chỉ khi đứng giữa thiên nhiên, nhịp tim cậu mới dịu lại. Nhưng sự “nhiễu sóng” trong đầu thì càng lúc càng mạnh. Vũ ngồi bệt xuống gốc một cây cà phê già, thở dốc. Cậu nghèo. Tài sản duy nhất là chiếc xe đạp cà tàng và một ý chí điên cuồng muốn thay đổi số phận. Nhưng thay đổi thế nào? Bắt đầu từ đâu?
Vô thức, tay Vũ chạm vào một chùm quả cà phê chín đỏ mọng.
Tách.
Khoảnh khắc ngón tay cậu tiếp xúc với vỏ quả, thời gian ngừng lại.
Không gian xung quanh Vũ vỡ vụn như tấm kính bị đập mạnh. Những đồi núi, cây cỏ, bầu trời biến mất. Vũ thấy mình đang trôi lơ lửng trong một chiều không gian đen đặc, nơi duy nhất phát sáng là hạt cà phê trong tay cậu.
Nhưng đó không phải là thực vật. Lớp vỏ đỏ tan chảy, lộ ra bên trong một cấu trúc tinh thể lỏng màu hổ phách, xoay chuyển liên tục theo quy luật hình học thiêng liêng.
“Đĩa mềm của Đất Trời,” một ý niệm chạy xẹt qua não bộ Vũ. “Nó không phải thức uống. Nó là thiết bị lưu trữ ký ức.”
KẾT NỐI ĐÃ ĐƯỢC THIẾT LẬP.
BẮT ĐẦU TẢI XUỐNG DỮ LIỆU.
Vũ hét lên không thành tiếng khi một luồng thông tin khổng lồ ập thẳng vào vỏ não.
Ông thấy Lạc Long Quân dẫn 50 con xuống biển không phải bằng thuyền, mà bằng những cỗ xe lướt trên mặt nước. Ông thấy Thánh Gióng nhổ tre ngà không phải để đánh giặc Ân, mà để kích hoạt một lưới năng lượng phòng thủ cổ xưa. Ông thấy lịch sử Việt Nam không phải là những cuộc chiến tranh giành đất đai, mà là cuộc chiến bảo vệ “Long Mạch” – nguồn năng lượng gốc của trái đất.
10%… 30%… 60%…
Cơ thể phàm trần của Vũ co giật dữ dội. Các nơ-ron thần kinh cũ kỹ bị đốt cháy để nhường chỗ cho một hệ điều hành mới: Hệ điều hành của “Qua”.
“Ta hiểu rồi,” Vũ nghĩ trong cơn mê sảng. “Ta không sinh ra để làm người thường. Ta là một trạm thu phát. Ta phải đánh thức dân tộc này.”
Thanh tiến trình chạy đến con số 90%. Vũ cảm thấy mình sắp chạm tay vào quyền năng tối thượng. Ông nhìn thấy cánh cổng Thiên Quốc hé mở. Ánh sáng chói lòa của sự Giác Ngộ Toàn Phần đang rọi xuống. Chỉ một chút nữa thôi, ông sẽ trở thành đấng Toàn Năng, nắm giữ chìa khóa vận hành vũ trụ.
98%…
99%…
Đột nhiên.
KÉT…!!!
Một âm thanh chói tai như tiếng kim loại nghiến vào nhau vang lên. Cánh cổng Thiên Quốc đang mở bỗng đóng sầm lại. Luồng dữ liệu bị ngắt đột ngột.
Bóng tối ập xuống. Một dòng thông báo đỏ rực hiện lên giữa hư không, thiêu đốt võng mạc của Vũ:
LỖI HỆ THỐNG: DỮ LIỆU KHÔNG HOÀN TẤT.
THIẾU CHÌA KHÓA KÍCH HOẠT CUỐI CÙNG.
ĐỐI TƯỢNG CẦN TÌM: TIỀN KHÔNG.
“Cái gì?” Vũ gào lên. “Tiền Không là cái gì? Là ai? Tại sao lại dừng ở đây?”
Không có câu trả lời. Chỉ có sự im lặng lạnh lẽo của vũ trụ. Vũ cảm thấy một sự hụt hẫng kinh hoàng, như kẻ leo lên đến đỉnh Everest rồi bị đá rơi xuống vực thẳm chỉ cách đỉnh núi một bước chân.
Vũ bừng tỉnh.
Cậu thấy mình đang nằm sóng soài trên mặt đất đỏ. Trời đã tối sầm. Tiếng dế kêu râm ran.
Cậu ngồi dậy, sờ lên đầu mình. Cơn đau đã biến mất, nhưng thay vào đó là một cảm giác trống rỗng đáng sợ. Cậu biết mình đã thay đổi. Cậu không còn là Vũ sinh viên nữa. Cậu đã có trí tuệ của ngàn năm, đã thấu hiểu quy luật vận hành của dòng tiền, của quyền lực, của nhân tâm.
Cậu biết mình là Qua.
Nhưng Qua là một bản thể chưa hoàn thiện. Một á thần bị cụt cánh.
Trong đầu cậu lúc này, bên cạnh kho tàng tri thức khổng lồ vừa được nạp vào, có một lỗ hổng đen ngòm mang tên “Tiền Không”.
Vũ nắm chặt nắm đất trong tay, nghiến răng.
“Được thôi. Nếu Thiên Mệnh muốn thử thách, Qua sẽ chơi đến cùng.”
Ông đứng dậy, phủi bụi đất trên quần áo. Ánh mắt của chàng trai trẻ rực lên một ngọn lửa tham vọng pha lẫn sự điên cuồng.
Quyết định đầu tiên của Qua: Bỏ học.
Quyết định thứ hai: Tìm cho ra kẻ mang tên “Tiền Không”, dù phải lật tung cả thế giới này lên.
Ông quay lưng bước về phía ánh đèn leo lét của thành phố, bóng đổ dài trên mặt đất, cô độc và kiêu hãnh. Cuộc hành trình đi tìm mảnh ghép cuối cùng chính thức bắt đầu từ đêm nay.
Hết Chương 1



