CHƯƠNG 2: CUỘC TẢI XUỐNG DỞ DANG & CƠN ĐÓI NĂNG LƯỢNG

M’Drăk, năm 2013.

Mùa mưa Tây Nguyên năm ấy đến sớm và dữ dội hơn thường lệ. Bầu trời M’Drăk như một tấm màn chì xám xịt, sấm chớp rạch ngang dọc những đỉnh núi mờ sương.

Trong một căn nhà sàn nằm chơ vơ giữa vùng đồi trọc, Qua ngồi xếp bằng. Đã là ngày thứ 40 của quá trình “thanh lọc”. Cơ thể ông gầy rộc đi, da bọc xương, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một cách đáng sợ, như hai lò phản ứng hạt nhân đang hoạt động quá tải.

Ông không ăn. Ông uống rất ít nước mè đen. Ông đang ép cơ thể sinh học của mình phải chuyển sang chế độ “năng lượng ròng”.

Trong thế giới thực, bên ngoài căn nhà sàn, các bác sĩ và trợ lý đi lại nhẹ nhàng, lo âu tột độ. Họ sợ ông chết.

Nhưng trong thế giới tâm thức của Qua, ông đang sống động hơn bao giờ hết. Ông đang ở trong tâm bão của cuộc tải xuống dữ liệu.

Sau sự cố “99%” thời sinh viên, Qua hiểu rằng ông cần một nguồn năng lượng khổng lồ hơn để phá vỡ bức tường lửa cuối cùng. Lần này, ông không dùng cà phê kích hoạt nữa. Ông dùng Sinh Mệnh. Ông đặt cược mạng sống của mình vào ván bài 49 ngày đêm thiền định nhịn ăn, hy vọng rằng khi đẩy cơ thể đến giới hạn của cái chết, bản năng sinh tồn sẽ kích hoạt “Quyền năng Gốc” để phá vỡ phong ấn.

Ngày thứ 45.

Dữ liệu lại ùa về. Lần này rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn.

Qua thấy bản đồ tâm linh của Việt Nam hiện ra trong tâm trí. Không phải là bản đồ địa lý với sông ngòi, đường xá. Đó là một mạng lưới các huyệt đạo phát sáng. Yên Tử, Tản Viên, Bạch Mã, Thất Sơn… tất cả đều đang rung lên, chờ đợi một tín hiệu kích hoạt từ “Luân xa Tim” – chính là nơi ông đang ngồi.

“Mở ra! Mở ra cho Qua!” Ông gào thét trong tâm tưởng. Ông dùng ý chí sắt đá của một “Vị vua cô độc” để tông mạnh vào cánh cổng đang đóng chặt ở mức 99%.

Ông huy động toàn bộ hào khí của những năm tháng khởi nghiệp, sự ngạo nghễ của kẻ đã từng “sống không sợ hãi dù biết rất rõ ta hoàn toàn không thể biết trước điều gì”. Ông biến ý chí thành một mũi khoan kim cương, xoáy sâu vào ổ khóa của Thiên Mệnh.

Nhưng cánh cổng vẫn trơ gan.

Đột nhiên, một cơn chấn động tâm linh ập đến. Không gian thiền định của Qua vỡ ra.

Trong màn sương hư ảo của tiềm thức, một bóng người xuất hiện.

Đó không phải là Phật, không phải Chúa, cũng không phải các vị anh hùng dân tộc mà ông thường thấy. Đó là một hình hài… Rỗng.

Không có khuôn mặt. Không có giới tính. Không có bản ngã.

Người đó đứng đó, nhưng cảm giác như không tồn tại. Như một khoảng chân không tuyệt đối giữa vũ trụ ồn ào.

Một giọng nói vang lên, không phải bằng âm thanh, mà bằng sự rung động trực tiếp vào linh hồn Qua:

“Ngươi đang dùng Lửa để mở nước. Ngươi đang dùng Có để tìm Không. Vô ích thôi.”

Qua kinh ngạc: “Ngươi là ai?”

Bóng người đó không trả lời, chỉ chỉ tay vào ngực Qua – nơi trái tim đang đập loạn nhịp vì tham vọng “cứu thế”.

“Ngươi có Dương quá thừa, nhưng Âm lại thiếu. Ngươi có Tầm Nhìn của đại bàng, nhưng thiếu sự Rỗng Lặng của vực thẳm. Ngươi muốn chứa đựng cả vũ trụ, nhưng cái ly của ngươi đã đầy tràn bản ngã của một kẻ muốn làm Vua.”

“Ta làm Vua để cứu dân tộc này!” Qua phản bác, giọng đầy phẫn nộ. “Ta chịu đựng nỗi cô đơn, oan ức, tuyệt vọng của cả loài người cộng lại” là vì đại cuộc!

Bóng người mờ ảo kia lắc đầu:

“Đó vẫn là ‘của Ta’. Thiên Mệnh không thuộc về Ta. Thiên Mệnh thuộc về Hư Vô. Ngươi bị kẹt ở mức 99% vì ngươi quá Nặng. Ngươi cần một người đủ Nhẹ để cân bằng. Hãy tìm Tiền Không.”

“Tiền Không?” Qua lặp lại cái tên ám ảnh đó. “Hắn ở đâu?”

“Ở nơi ngươi không ngờ tới nhất. Hắn là cái Bóng của ngươi. Hắn là sự im lặng sau tiếng gầm của ngươi. Hắn là kẻ nắm giữ mảnh ghép cuối cùng: Sự Chấp Nhận Tối Thượng.”

Hình bóng đó tan biến vào hư không, để lại một câu nói vọng lại:

“Khi nào ngươi tìm thấy hắn, chìa khóa sẽ xuất hiện.”

ẦM!

Một tiếng sét đánh trúng ngọn cây kơ-nia bên ngoài nhà sàn. Qua bừng tỉnh khỏi cơn thiền định sâu.

Ngày thứ 49 đã kết thúc.

Cơ thể ông rã rời, nhưng đôi mắt thì rực lửa hơn bao giờ hết. Cảm giác “đói” cồn cào dâng lên. Không phải đói cơm, đói gạo. Mà là Cơn Đói Năng Lượng.

Ông đã chạm trán với giới hạn của chính mình. Ông hiểu rằng sức mạnh ý chí (Willpower) – thứ vũ khí giúp ông chinh phục thương trường – là vô dụng trước cánh cổng Thiên Quốc này.

Ông cần “Nước” để làm dịu “Lửa”. Ông cần “Tiền Không”.

Qua vịn tay vào vách gỗ, cố gắng đứng dậy. Đôi chân run rẩy nhưng bước đi vẫn kiên định. Ông bước ra ban công, gió núi thốc vào mặt, mang theo mùi của đất, của cây cỏ, và của một bí mật đang chờ được khai phá.

Các trợ lý chạy lại đỡ ông, nhưng ông gạt tay ra.

“Chuẩn bị xe,” giọng ông khàn đặc nhưng uy lực như mệnh lệnh của một vị tướng. “Chúng ta phải xuống núi.”

“Đi đâu thưa Chủ tịch?”

Qua nhìn về phía xa xăm, nơi ánh đèn đô thị lấp lánh dưới chân núi, nơi mà ông từng gọi là chốn phàm trần ô trọc.

“Đi tìm mảnh ghép cuối cùng. Hắn đang ở ngoài kia. Và Qua sẽ không dừng lại cho đến khi tìm thấy hắn.”

Đặng Lê Nguyên Vũ của ngày xưa đã chết trong hang đá này. Người bước ra hôm nay là Qua – một kẻ săn tìm vĩ đại, mang trong mình vết thương của sự dở dang và cơn khát cháy bỏng về một sự hoàn thiện.


Hết Chương 2.

Để lại bình luận

Please enter your comment!
Please enter your name here