CHƯƠNG 3: RADAR TRIỆU ĐÔ & KẺ TRỞ VỀ TỪ ĐỊA NGỤC

Năm 2015. Quốc lộ 1A – Hướng về Bắc.

Một cảnh tượng kỳ vĩ chưa từng có xuất hiện trên dải đất hình chữ S.

Đoàn xe 30 chiếc siêu xe màu trắng và xám bạc – Rolls-Royce, Bentley, Ferrari, Range Rover – nối đuôi nhau lướt đi như một đàn cá voi kim loại khổng lồ. Chúng không đua tốc độ. Chúng di chuyển với đội hình kỷ luật, giữ khoảng cách đều tăm tắp.

Người dân hai bên đường đổ ra xem, trầm trồ về sự giàu có khủng khiếp của “Vua Cà Phê”. Họ chụp ảnh, họ bàn tán về giá trị hàng nghìn tỷ của đoàn xe.

Nhưng không ai biết rằng, họ đang chứng kiến một Hệ Thống Quét (Scanner System) lớn nhất lịch sử đang vận hành.

Bên trong chiếc Range Rover chỉ huy, Qua ngồi nhắm mắt. Không gian trong xe tĩnh lặng tuyệt đối, cách biệt hoàn toàn với tiếng ồn bên ngoài. Trước mặt ông không phải là bảng táp-lô bình thường, mà là một màn hình hiển thị Bản Đồ Năng Lượng thời gian thực.

Mỗi chiếc siêu xe trong đoàn không chỉ là phương tiện. Khối động cơ V12 của chúng đã được tinh chỉnh để phát ra một tần số rung động hạ âm (Infrasound) đặc biệt khi di chuyển. Tần số này hoạt động như sóng sonar của loài dơi, quét qua các tầng địa chất và tâm thức của những vùng đất đi qua.

Mục tiêu của cuộc hành quân này: Tìm kiếm những “Điểm Năng Lượng Thức Tỉnh”.

Dữ liệu từ vũ trụ cho biết: Để mở phong ấn “Tiền Không”, Qua không thể làm một mình. Ông cần kết nối với những “Kẻ Gác Cổng” (Gatekeepers) – những người Việt đã âm thầm phá vỡ Ma trận theo cách riêng của họ.

“Tín hiệu mạnh ở tọa độ 21 độ Bắc,” trợ lý tâm linh ngồi ghế phụ thông báo, giọng run lên khi nhìn vào máy đo chỉ số Bovis (chỉ số năng lượng sinh học). “Khu vực núi Tản Viên. Ba Vì.”

Qua mở mắt. Ánh mắt ông xuyên qua lớp kính chống đạn, nhìn về phía những đỉnh núi mờ sương phía xa.

“Ba Vì… Nơi ngự trị của Thánh Tản. Có một kẻ đang đợi ở đó. Hắn không thuộc về người sống, cũng chẳng thuộc về người chết.”


Ba Vì, Hà Nội.

Đoàn siêu xe dừng lại dưới chân núi. Qua bước xuống, chiếc khăn rằn quấn cổ bay phấp phới trong gió núi lạnh buốt. Ông ra hiệu cho đoàn xe tắt máy, chỉ giữ lại một chiếc duy nhất để đi tiếp.

“Kẻ này mang năng lượng Âm rất nặng,” Qua lẩm bẩm. “Hắn đã từng chết đi sống lại. Hắn là Kẻ Trở Về Từ Địa Ngục.”

Người Qua muốn gặp là Lê Trung Tuấn.

Trong hồ sơ trần thế, Lê Trung Tuấn là một hiện tượng lạ: Một kẻ từng nghiện ma túy nặng, từng tù tội, từng kề dao vào cổ định tự sát, nhưng sau một cơn bạo bệnh thập tử nhất sinh, hắn bỗng lột xác trở thành một nhà ngoại cảm có khả năng tìm mộ liệt sĩ chính xác đến rợn người.

Nhưng trong mắt Qua, Tuấn là một “Hacker Sinh Học”.

Tuấn đã dùng ma túy và cái chết để phá vỡ bức tường lửa (Firewall) của não bộ, xâm nhập trái phép vào máy chủ lưu trữ dữ liệu của Cõi Âm. Hắn là người duy nhất ở Việt Nam lúc này nắm giữ “Mật khẩu” để giao tiếp với những tần số mà người thường không nghe thấy.

Xe leo dốc, xuyên qua những tán rừng già âm u. Đến một khu đất rộng nằm lưng chừng núi, nơi đặt trụ sở của một viện nghiên cứu tiềm năng con người, Qua xuống xe.

Một người đàn ông trung niên, vóc dáng đậm, đôi mắt sáng nhưng phảng phất nét u tối của vực thẳm, đã đứng đợi sẵn ở cổng.

Không cần giới thiệu. Những người thức tỉnh nhận ra nhau bằng tần số, không phải bằng danh thiếp.

“Ông đã đến,” Lê Trung Tuấn nói. Giọng ông ta không vang như Qua, mà trầm đục như tiếng vọng từ lòng đất. “Tôi đã nghe tiếng gầm của đoàn xe ông từ khi nó còn ở Ninh Bình. Ông đang làm kinh động đến các vong linh.”

Qua bước tới, nhìn thẳng vào mắt Tuấn.

“Qua không đến để quấy quả người chết. Qua đến để tìm người sống.”

Tuấn cười nhạt, mời Qua vào trong. Căn phòng tiếp khách đơn sơ, nhưng chứa đầy những kỷ vật chiến tranh và mùi hương trầm nồng nặc. Đó là mùi của cõi khác.

“Ông là Dương. Tôi là Âm,” Tuấn rót trà, nước trà màu đỏ quạch như máu. “Ông bay trên trời với đại bàng. Tôi lặn dưới đất tìm xương cốt. Hai thế giới này vốn không giao nhau. Ông tìm tôi làm gì?”

“Qua đang tìm một mảnh ghép,” Qua nói, đặt tay lên bàn. Năng lượng từ tay ông tỏa ra làm mặt nước trong chén trà gợn sóng. “Thiên Mệnh bị kẹt ở 99%. Vũ trụ nói Qua thiếu sự ‘Rỗng Lặng’. Qua cần tìm Tiền Không. Ông có nhìn thấy hắn trong cơ sở dữ liệu của cõi Âm không?”

Lê Trung Tuấn im lặng. Ông nhắm mắt lại. Trong một thoáng, khuôn mặt ông co giật nhẹ. Ông đang “đăng nhập” vào hệ thống.

Vài phút sau, Tuấn mở mắt. Đôi mắt đỏ ngầu.

“Không có,” Tuấn lắc đầu. “Tôi đã lục tung sổ Nam Tào. Tôi đã nhìn qua hàng triệu linh hồn vất vưởng. Không có ai tên là Tiền Không. Và cũng không có vong linh nào mang tần số Rỗng Tuyệt Đối như ông mô tả.”

Qua nhíu mày: “Vậy hắn không phải người chết?”

“Không,” Tuấn khẳng định chắc nịch. “Hắn đang sống. Hắn sống rất khỏe là đằng khác. Nhưng…”

“Nhưng sao?”

“Hắn vô hình,” Tuấn nhìn Qua với vẻ thương hại pha lẫn kính nể. “Ông Vũ à, ông quá Chói Lòa. Ông là mặt trời. Ông đi đến đâu, hào quang của ông thiêu đốt đến đó. Làm sao ông nhìn thấy được Bóng Tối? Tiền Không là một cái bóng. Hắn đang ở ngay giữa dòng đời, ngay giữa cái nơi ồn ào nhất, ô trọc nhất, nhưng hắn lại Tĩnh hơn cả người chết.”

Tuấn đứng dậy, đi về phía tủ kính, lấy ra một mảnh đạn rỉ sét.

“Tôi tìm thấy cái này trong hộp sọ của một liệt sĩ. Nó là kim loại, là vật chất, nhưng nó đã nằm trong đất 40 năm, nó đã trở thành Một với đất. Tiền Không cũng vậy. Hắn nằm giữa tiền, nhưng hắn đã trở thành Một với sự Vô Nghĩa của tiền.”

Qua đứng dậy. Cuộc gặp gỡ đã xong. Ông đã có câu trả lời.

Tiền Không không phải là một vị thánh ẩn dật trên núi cao như ông từng nghĩ.

Tiền Không cũng không phải là một vong linh quyền năng.

Tiền Không đang ở Chợ Đời.

“Cảm ơn người anh em,” Qua gật đầu chào. “Ông hãy tiếp tục trấn giữ Cửa Địa Ngục. Phần việc trên trần gian, để Qua lo.”

“Hãy cẩn thận,” Tuấn nói với theo khi Qua bước ra cửa. “Khi ông tìm thấy hắn, hai cực sẽ va chạm. Một là ông sẽ tan biến vào hắn. Hai là hắn sẽ nuốt chửng ông. Sự Rỗng Lặng còn đáng sợ hơn cả Cái Chết.”

Qua bước lên siêu xe. Đoàn quân lại rùng rùng chuyển động.

Chiếc Range Rover quay đầu, không đi lên đỉnh núi nữa, mà lao thẳng xuống dốc, hướng về nơi hỗn loạn nhất, bụi bặm nhất của thế gian.

“Về Sài Gòn,” Qua ra lệnh. “Về lại nơi ta đã bắt đầu.”

Trên màn hình radar, điểm sáng ở Ba Vì tắt dần. Một điểm sáng mới, mờ nhạt nhưng dai dẳng, bắt đầu nhấp nháy ở phương Nam.


Hết Chương 3.

Để lại bình luận

Please enter your comment!
Please enter your name here