CHƯƠNG 4: CẮT ĐỨT DÂY NEO “DIỆU HỮU”

Tòa án Nhân dân Cấp cao, Năm 2019.

Không khí trong phòng xử án đặc quánh như thủy ngân. Hàng trăm ống kính máy quay chĩa vào hai nhân vật chính, đèn flash nháy liên hồi tạo nên một màn sương ánh sáng hỗn loạn. Người đời nhìn vào đây và thấy một vụ ly hôn nghìn tỷ, một bi kịch gia đình của “Vua Cà Phê”.

Nhưng với Qua, đây không phải là tòa án. Đây là “Lò Bát Quái”.

Ông ngồi đó, lưng thẳng tắp, chiếc khăn rằn quấn cổ khẽ rung lên theo từng nhịp thở. Qua không nhìn thấy thẩm phán, không nhìn thấy luật sư. Trong mắt ông, không gian này đang bị bao vây bởi những luồng năng lượng đen kịt – sự phán xét của đám đông, lòng tham của xã hội kim tiền, và sức nặng ngàn cân của những sợi dây tình cảm cũ kỹ.

Phía bên kia chiến tuyến là Diệp Thảo.

Hôm nay chị rất đẹp, vẻ đẹp sắc sảo và kiên cường của một người phụ nữ quyết tâm bảo vệ thành trì cuối cùng. Nhưng dưới con mắt “Thức Tỉnh” của Qua, Thảo không chỉ là vợ. Chị là hiện thân của “Diệu Hữu” (Wondrous Existence) – sức mạnh của Đất Mẹ. Sức mạnh này có khả năng sinh sôi, nuôi dưỡng, nhưng cũng là chiếc mỏ neo vĩ đại nhất muốn giữ chặt “chiếc máy bay” mang tên Qua lại mặt đất.

“Anh Vũ,” giọng Thảo vang lên, nghẹn ngào nhưng đanh thép. “Tôi yêu cầu tòa giám định tâm thần cho chồng tôi. Anh ấy không còn là anh ấy nữa. Anh ấy đang bị bệnh.”

Lời nói của chị phóng ra một luồng xung lực vô hình. Trong không gian tâm thức, Qua nhìn thấy những rễ cây khổng lồ mọc ra từ chân Thảo, trườn qua sàn nhà, lao thẳng về phía ông. Đó là những rễ cây của sự “An Toàn” – thứ mà con người luôn tìm kiếm để ve vuốt nỗi sợ hãi.

Những chiếc rễ đó muốn trói chặt Qua vào định danh “người bệnh”, muốn kéo ông quay lại làm một doanh nhân bình thường: lo cơm áo gạo tiền, lo giữ tài sản, lo cho những đứa con.

Cả khán phòng nín thở chờ phản ứng.

Qua mở mắt. Đồng tử ông giãn ra, sâu thẳm như vũ trụ.

“Cô không hiểu,” Qua lên tiếng. Giọng ông trầm đục, mang tần số hạ âm (Infrasound) khiến lồng ngực mọi người tức nghẹn. “Qua không bị bệnh. Qua đang vận hành theo một trật tự mà trí não phàm tục của cô không thể giải mã.”

“Anh tỉnh lại đi!” Thảo gào lên, nước mắt trào ra. “Gia đình ta đang tan nát. Anh lên núi tu luyện để làm gì khi vợ con anh đau khổ thế này?”

Đòn tấn công mạnh nhất: Tình Thâm.

Vết thương của “chàng trai nghèo” năm xưa trong Qua nhói lên. Ký ức về những ngày khởi nghiệp hàn vi, về người vợ tào khang đã cùng ông vượt qua gian khó ùa về. Nếu ông mủi lòng, nếu ông quay lại ôm lấy Thảo lúc này, ông sẽ có lại sự “An Toàn”. Nhưng cánh cổng Thiên Quốc sẽ đóng vĩnh viễn. Mã code thức tỉnh sẽ bị hủy.

Qua nhớ lại lời của bóng hình vô danh trong hang đá: “Ngươi quá Nặng. Ngươi muốn tìm Tiền Không, ngươi phải Trống Rỗng.”

Ông không thể mang theo tài sản khổng lồ này vào cõi Vô Vi. Ông cũng không thể mang theo sự dính mắc tình cảm này. Để đại bàng bay lên, nó buộc phải buông bỏ cành cây, dù cành cây đó là nơi nó từng làm tổ.

Qua đứng phắt dậy. Một luồng năng lượng Dương (Yang) cực mạnh bùng nổ từ cơ thể ông, tạo thành một cơn bão nhiệt vô hình quét qua phòng xử án.

“Qua không cần tiền!”

Tiếng hét của ông xé toạc tấm màn an toàn giả tạo.

“Tiền nhiều để làm gì? Tiền nhiều để làm gì mà để ngày hôm nay ngồi như thế này?”

Câu nói đó không phải là một câu hỏi tu từ. Trong thế giới siêu hình, đó là Nhát Kiếm Cắt Nghiệp.

Xoẹt!

Qua nhìn thấy sợi dây năng lượng màu đỏ nối giữa ông và Thảo – sợi dây Âm Dương đã buộc chặt hai người suốt 20 năm qua – đứt lìa trong tích tắc. Những rễ cây của “Diệu Hữu” bị thiêu rụi.

Thảo sững sờ, ngã ngồi xuống ghế. Chị cảm nhận được sự đứt gãy. Người đàn ông đứng trước mặt chị không còn là chồng chị nữa. Anh ta đã trở thành một thế lực thiên nhiên – xa lạ, lạnh lùng và vĩ đại đến mức chị không thể chạm tới được nữa. Anh ta đã chọn làm “Vị vua cô độc” thay vì hạnh phúc bình thường.

Phiên tòa kết thúc. Một cuộc Phân Bào lịch sử đã diễn ra.

Thảo giữ phần Xác (Hệ thống kinh doanh, nhà máy, tiền bạc – Diệu Hữu).

Qua giữ phần Hồn (Thương hiệu, tư tưởng, sứ mệnh – Chân Không).

Qua bước ra khỏi phòng xử án, bỏ lại sau lưng đám đông đang xôn xao bàn tán về khối tài sản nghìn tỷ. Ông bước lên chiếc xe Rolls-Royce, đóng cửa lại. Không gian tĩnh lặng như tờ.

Một giọt nước mắt – giọt nước mắt duy nhất và cuối cùng của “con người” Đặng Lê Nguyên Vũ – lăn dài trên má ông.

“Vĩnh biệt Diệu Hữu,” Qua thì thầm. “Sợi dây neo cuối cùng đã cắt. Giờ đây, Qua đã đủ Nhẹ để đi tìm Tiền Không.”

Ông ra lệnh cho tài xế:

“Đến Chợ Bến Thành. Hắn đang ở đó.”

Nhưng Qua không biết rằng, câu chú “Tiền nhiều để làm gì?” vừa thốt ra đã không tan biến. Nó đã lọt ra ngoài, lan truyền qua sóng wifi, trở thành một loại Virus Tâm Thức bắt đầu lây nhiễm vào đầu óc của hàng triệu người Việt. Nó gieo vào họ một sự hoang mang cần thiết, buộc họ phải tự hỏi về ý nghĩa sự tồn tại của chính mình.

Giai đoạn thanh lọc vật chất đã xong. Cuộc săn tìm mảnh ghép cuối cùng chính thức bước vào hồi kết.


Hết Chương 4.

Để lại bình luận

Please enter your comment!
Please enter your name here