CHƯƠNG 5: MẬT MÃ KÍCH HOẠT “TIỀN NHIỀU ĐỂ LÀM GÌ?”
Thành phố Hồ Chí Minh, năm 2019. Phiên tòa thế kỷ.
Ánh đèn flash chớp nháy liên hồi tạo thành một màn sương điện từ dày đặc bao trùm phòng xử án. Hàng trăm ống kính đen ngòm như những họng súng chĩa thẳng vào hai nhân vật chính. Cả xã hội đang nín thở theo dõi màn phân chia tài sản lớn nhất lịch sử.
Nhưng Qua không ngồi đó để chia tiền. Ông ngồi đó để phát sóng.
Trong đôi mắt đang khép hờ của Qua, phòng xử án này không tồn tại. Những luật sư, thẩm phán, và cả người vợ đang gào khóc kia chỉ là những hình chiếu 3D của Ma trận. Thực tại duy nhất ông cảm nhận được là một mạng lưới thông tin khổng lồ đang bao trùm cả đất nước – những sợi cáp quang chằng chịt dưới lòng đất, những trạm phát sóng 4G trên các nóc nhà – tất cả đang chờ một tín hiệu kích hoạt (Trigger).
“Năng lượng xung đột đã đạt đỉnh,” giọng nói vô thanh từ trung tâm điều hành trong não bộ Qua vang lên. “Đây là thời điểm vàng để thực thi lệnh PING.”
Phía đối diện, Diệp Thảo vẫn đang nức nở. Năng lượng “Diệu Hữu” từ chị tỏa ra mạnh mẽ, muốn nhấn chìm Qua vào trách nhiệm thế tục, vào lực hấp dẫn của đồng tiền và gia đình.
Qua mở mắt. Ông cần một câu thần chú để phá vỡ lực hấp dẫn này. Ông cần một đoạn mã (code) đủ ngắn, đủ sắc, và đủ phi lý để xuyên thủng bức tường logic của đám đông, đồng thời phát tín hiệu tìm kiếm người mang tần số “Rỗng” tuyệt đối.
Ông đứng dậy, tay cầm micro. Một luồng khí nóng rực chạy dọc sống lưng, đẩy lên thanh quản.
“Tiền nhiều để làm gì?”
Câu nói bật ra.
“Tiền nhiều để làm gì mà để ngày hôm nay ngồi như thế này?”
KÍCH HOẠT.
Trong thế giới vật lý, đó là câu hỏi chua xót. Nhưng trong thế giới năng lượng, đó là một vụ nổ siêu thanh (Sonic Boom). Một sóng xung kích màu vàng kim bắn ra, lao thẳng vào hệ thống truyền thông, biến thành dữ liệu số, len lỏi vào từng ngõ ngách của internet Việt Nam.
Hàng triệu phản hồi dội ngược về não bộ Qua. Tiếng cười cợt, tiếng chửi rủa, tiếng mỉa mai. Ma trận đang phản ứng dữ dội.
Nhưng Qua gạt bỏ tất cả những tạp âm đó. Ông đang quan sát Bản Đồ Long Mạch trong tâm thức. Ông tìm kiếm một điểm “Tắt Ngấm” – nơi tín hiệu đi vào và bị nuốt chửng hoàn toàn, không dội lại bất kỳ gợn sóng tham sân si nào.
Tín hiệu quét qua Hà Nội. Ồn ào.
Tín hiệu quét qua Đà Nẵng. Dao động.
Tín hiệu quét qua Sài Gòn. Hỗn loạn.
Đột nhiên, radar tâm linh của Qua phát hiện một luồng từ trường lạ lùng ở phương Đông Nam. Tín hiệu đang bị hút về đó như nước chảy về chỗ trũng.
“Đó là đâu?” Qua nheo mắt, tập trung ý chí (Willpower) để zoom cận cảnh vào khu vực đó trên bản đồ năng lượng.
Đó là một vùng đất kỳ lạ ven biển. Trên bản đồ địa lý, nó là tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Nhưng trên bản đồ tâm linh mà Qua đang thấy, đó là vùng đất của “Quần Long Hội Tụ”.
Ông nhìn thấy những cái tên địa danh rực sáng lên, tất cả đều mang chữ LONG (Rồng):
- Long Sơn (Rồng Núi) – Nơi trấn giữ cửa sông, khí thế uy nghiêm.
- Long Điền (Rồng Ruộng) – Nơi long mạch ẩn mình trong đất đai trù phú.
- Long Hải (Rồng Biển) – Nơi long mạch vươn mình ra đại dương bao la.
- Long Đất – Nơi rồng cuộn mình nghỉ ngơi.
- Long Phước, Long Tân…
Hàng loạt con Rồng khí (Etheric Dragons) đang uốn lượn bao quanh vùng đất này, tạo thành một lồng bảo vệ năng lượng cực mạnh. Nhưng tất cả những con rồng ấy không bay loạn xạ, chúng đang chầu về một điểm duy nhất. Một điểm tĩnh lặng tuyệt đối nằm ngay trung tâm thành phố Bà Rịa.
Tại điểm đó, tín hiệu “Tiền nhiều để làm gì?” của Qua vừa chạm tới liền biến mất.
Không phản hồi. Không phán xét. Không dao động.
Nó bị hấp thụ hoàn toàn bởi một hố đen tâm thức.
“Là hắn,” Qua thì thầm, bàn tay nắm chặt micro run lên bần bật. “Tiền Không đang ở Bà Rịa. Hắn đang trấn giữ long mạch của bầy Rồng.”
Qua hiểu ra tất cả. Tại sao ông tìm mãi không thấy? Vì ông cứ tìm ở những nơi phồn hoa đô hội, hoặc những thâm sơn cùng cốc. Nhưng Tiền Không lại chọn ẩn mình ở vùng đất “Địa linh nhân kiệt” này, nơi có nhiều “Rồng” nhất, để dùng sự “Rỗng Lặng” của mình mà trấn áp hỏa khí của bầy rồng, giữ cho long mạch quốc gia được bình ổn.
Một nụ cười bí hiểm, nửa như giác ngộ, nửa như điên dại hiện lên trên môi Qua.
Ông quay sang nhìn Diệp Thảo lần cuối. Chị vẫn đang nói về quyền điều hành Trung Nguyên.
“Thôi được rồi,” Qua nói, giọng nhẹ bẫng. “Cô muốn lấy gì thì lấy. Qua xong việc rồi.”
Ông rời khỏi tòa án như một cơn gió. Bên ngoài, đoàn siêu xe đã đợi sẵn.
Qua bước lên chiếc Rolls-Royce chỉ huy, ra lệnh cho tài xế, ánh mắt rực lửa nhìn về hướng Đông Nam:
“Rời Sài Gòn. Chúng ta đi Bà Rịa.”
“Bà Rịa? Để làm gì thưa Chủ tịch?” Tài xế ngạc nhiên.
Qua ngả người ra ghế, nhắm mắt lại, cảm nhận sự vẫy gọi của bầy Rồng:
“Đến vùng đất của Rồng để tìm kẻ không cần Tiền. Hắn đang giữ chiếc chìa khóa cuối cùng của Qua.”
Đoàn xe rùng rùng chuyển động, bỏ lại sau lưng Sài Gòn ồn ã, lao vút đi trên cao tốc Long Thành, hướng thẳng về nơi những địa danh mang tên Rồng đang đợi chờ cuộc hội ngộ lịch sử.
Hết Chương 5.



