CHƯƠNG 8: CUỘC VÂY HÃM TẠI VƯỜN LỤC GIÁC
Bà Rịa, 4 giờ 30 phút sáng.
Không gian tĩnh lặng của “Thiên Quốc” bỗng nhiên bị xé toạc.
Không phải bằng tiếng súng, cũng không phải tiếng còi hú.
Nó bắt đầu bằng sự biến dạng của âm thanh. Tiếng nước chảy róc rách trong hồ cá bỗng trở nên rè rè như tiếng tivi mất sóng. Tiếng gió thổi qua hàng cau nghe rít lên như tiếng kim loại cào vào kính.
Tiền Không đang ngồi thiền mở bừng mắt.
“Chúng đến rồi,” ông nói, giọng bình thản nhưng đanh lại. “Ma Trận không thích bị đánh thức.”
Qua siết chặt cán chổi, bước ra giữa sân. Radar trong đầu ông báo động đỏ: “CẢNH BÁO: TẤN CÔNG TẦN SỐ CAO. MỨC ĐỘ NGUY HIỂM: CỰC ĐẠI.”
Cánh cổng gỗ mộc – ranh giới giữa Thiên Quốc và Phàm Trần – từ từ mở ra.
Bước vào không phải là cảnh sát, cũng không phải côn đồ.
Đó là một nhóm 6 người đàn ông mặc vest đen cắt may hoàn hảo, đeo kính râm dù trời chưa sáng hẳn. Họ không đi bộ. Họ di chuyển lướt trên mặt đất, gót giày không hề phát ra tiếng động.
Trên tay họ không cầm vũ khí, mà cầm những chiếc vali kim loại màu bạc, phát ra ánh sáng xanh le lói.
“Những Kẻ Thu Hồi” (The Reclaimers).
Đây là lực lượng tinh nhuệ nhất của Hệ Thống Cũ – những kẻ chuyên đi vá lại các lỗ hổng nhận thức, lôi kéo những “phần tử thức tỉnh” quay trở lại guồng máy cơm áo gạo tiền.
Người dẫn đầu – một gã đàn ông có khuôn mặt lạnh lùng như được đúc bằng thạch cao – bước lên thềm gạch lục giác. Hắn tháo kính râm, lộ ra đôi mắt xám tro, không có đồng tử.
“Chào ông Đặng Lê Nguyên Vũ,” gã nói. Giọng gã không vang trong không khí mà vang trực tiếp trong não bộ Qua. “Hệ thống kinh tế đang dao động vì sự vắng mặt của ông. Trung Nguyên phải vươn mình thành một đế chế mới là đúng. Thiên Mệnh Việt phải khiến cả thế giới ngã mũ trước Việt Nam. Ông cần quay về vị trí của mình.”
Qua cười khẩy, dựng cây chổi tre xuống đất như chống một thanh long đao:
“Về đâu? Về cái lồng sắt bọc nhung lụa đó sao? Qua đã cắt đứt dây neo rồi. Các người không còn quyền hạn gì ở đây.”
Gã mặt thạch cao không biểu lộ cảm xúc. Hắn ra hiệu cho đồng bọn.
5 kẻ phía sau đồng loạt mở vali.
Bên trong là những khối cầu pha lê đen đang xoay tít.
WROMMM…
Một sóng âm tần số thấp (Low Frequency) được phóng ra, nhắm thẳng vào Qua.
Đây là vũ khí “Nỗi Sợ Nguyên Thủy”.
Nó kích hoạt hạch hạnh nhân (Amygdala) trong não bộ, khơi dậy những nỗi sợ sâu kín nhất: Sợ mất tài sản, sợ bị lãng quên, sợ nghèo đói, sợ bị coi là kẻ điên.
Qua lảo đảo. Những hình ảnh cũ ùa về: Cảnh ông phá sản, cảnh ông bị tước quyền điều hành, cảnh ông lang thang không nhà…
“Chống lại đi!” Qua gầm lên, vận dụng ý chí sắt đá (Willpower) của mình để tạo ra một bức tường lửa bao quanh tâm trí.
Nhưng càng chống cự, nỗi sợ càng lớn. Lửa gặp gió càng cháy to.
“Vô ích thôi,” gã thủ lĩnh nói. “Ông càng gồng mình, ông càng thuộc về chúng tôi. Bản ngã của ông chính là thức ăn của Ma Trận.”
Đúng lúc Qua sắp quỵ ngã, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai ông.
Là Tiền Không.
“Đừng dùng Lửa,” Tiền Không thì thầm. “Ông đang ở Vườn Lục Giác. Đừng đánh lại sóng dữ. Hãy để nó đi qua.”
Tiền Không bước lên một bước, chắn trước mặt Qua. Ông không vận công, không gồng mình. Ông chỉ đứng đó, buông thõng hai tay, thả lỏng toàn thân.
Bộ áo ngũ thân vải mộc bay nhẹ trong gió độc của kẻ thù.
Gã thủ lĩnh nhíu mày. Hắn chĩa khối cầu đen về phía Tiền Không, tăng công suất lên cực đại.
Sóng sợ hãi ập tới như thác lũ.
Nhưng kỳ lạ thay.
Khi làn sóng đó chạm vào Tiền Không, nó… biến mất.
Nó đi xuyên qua người ông như đi qua một làn sương khói, rồi tan biến vào hư vô.
Không có vật cản để va đập. Không có cái “Tôi” để bám víu.
Tiền Không là Rỗng.
“Cấu trúc Lục Giác,” Tiền Không nói nhẹ nhàng. “Kích hoạt.”
Ông dậm nhẹ chân xuống nền gạch.
Cạch.
Một tiếng động nhỏ vang lên, nhưng hiệu ứng dây chuyền xảy ra ngay lập tức.
Hàng ngàn viên gạch lục giác trên sân đồng loạt phát sáng – một thứ ánh sáng màu trắng sữa, dịu mát.
Dòng nước trong hồ cá bỗng chảy ngược chiều, tạo thành một vòng xoáy trôn ốc (Fibonacci Spiral).
Hàng cau xanh rung lên, phát ra tiếng xào xạc đồng bộ nhịp nhàng như một dàn nhạc giao hưởng.
Ngôi nhà “như có như không” này thực chất là một Bo mạch Tâm linh khổng lồ.
Và Tiền Không là người vận hành nó.
“Các người mang đến sự Ồn Ào,” Tiền Không nói. “Ta trả lại cho các người sự Tự Nhiên.”
Từ những viên gạch lục giác, một trường năng lượng Cân Bằng (Zero Point Energy) bùng lên. Nó không tấn công, nó chỉ đơn giản là “Làm phẳng” mọi dao động bất thường.
Những chiếc vali của đội quân áo đen bắt đầu bốc khói.
Các khối cầu pha lê nứt toác.
Sóng “Nỗi Sợ” bị trung hòa bởi sóng “An Nhiên”.
Những gã đàn ông mặt lạnh bắt đầu hoảng loạn. Lớp vỏ bọc vô cảm của chúng bị bóc trần.
Gã thủ lĩnh ôm đầu, hét lên. Trong đầu hắn không còn là mệnh lệnh của hệ thống nữa. Hắn bỗng nghe thấy tiếng chim hót, tiếng suối chảy, tiếng mẹ ru… những âm thanh của “Nhân Tính” mà hắn đã bị tẩy não từ lâu.
“Không! Tắt nó đi! Tắt nó đi!” Hắn gào thét, lùi lại, vấp ngã dúi dụi trên nền gạch.
Sự Tĩnh Lặng của Thiên Quốc là liều thuốc độc đối với Ma Trận. Chúng không thể tồn tại trong môi trường thuần khiết này.
“Về đi,” Tiền Không phất tay áo, một cơn gió cuốn bụi bay ra cổng. “Nơi này không chứa chấp những con robot biết nói. Hãy về và học làm người.”
Đội quân áo đen lồm cồm bò dậy, ôm lấy những chiếc vali hỏng, chạy thục mạng ra khỏi cổng rào dâm bụt, biến mất vào màn đêm như những con gián sợ ánh sáng.
Khu vườn trở lại tĩnh lặng.
Ánh sáng trên nền gạch tắt dần. Tiếng nước chảy lại róc rách êm đềm.
Qua đứng chôn chân tại chỗ, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Ông vừa chứng kiến một trận chiến không đổ máu, nhưng chấn động hơn bất kỳ thương vụ sáp nhập nào.
Ông nhìn Tiền Không. Người đàn ông ấy lại quay về ngồi trên tảng đá, cầm vòi nước lên tưới cho chậu cây lan, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Ông… ông vừa làm gì vậy?”
“Tôi chẳng làm gì cả,” Tiền Không đáp, mắt vẫn nhìn vào nụ hoa lan mới nhú. “Tôi chỉ trả mọi thứ về đúng vị trí của nó. Bóng tối không thể đánh bại được ánh sáng. Nhưng nó cũng không thể đánh bại được Khoảng Không. Khi ông Rỗng, ông trở nên vô hình trước Ma Trận. Chúng không thể tấn công cái gì không tồn tại.”
Qua ngồi phịch xuống thềm nhà. Bài học này quá lớn.
Cả đời ông dùng Sức Mạnh để chiến đấu.
Hôm nay ông mới hiểu sức mạnh vô địch là Sự Buông Thư.
CƠN ĐỊA CHẤN CỦA SỰ TOÀN NĂNG & VỰC THẲM CỦA SỰ CHÁN CHƯỜNG
Bà Rịa, ngày thứ 7 tại “Thiên Quốc”.
Cuộc vây hãm của những kẻ áo đen (Ma Trận) đã kết thúc trong chớp mắt. Sự tĩnh lặng của Vườn Lục Giác đã nuốt chửng mọi nỗ lực tấn công bằng nỗi sợ hãi.
Nhưng sau chiến thắng đó, Qua không thấy vui.
Ngược lại, ông rơi vào một trạng thái còn đáng sợ hơn cả cái chết: Sự Chán Nản Tuyệt Đối.
Mọi chuyện bắt đầu khi Qua nhận ra một sự thật kinh hoàng tại nơi này: Ý muốn của ông trở thành hiện thực quá dễ dàng.
Sáng nay, khi đang quét sân, Qua chợt nghĩ: “Ước gì những cây cau này nở hoa để không khí thơm hơn.”
Tích tắc sau. Bụp… bụp… bụp…
Hàng loạt bẹ cau đồng loạt bung ra, hương hoa cau ngào ngạt tỏa khắp không gian.
Buổi trưa, Qua nhìn hồ nước và nghĩ: “Giá mà có một cơn mưa để làm dịu cái nắng này.”
Ngay lập tức, mây đen kéo đến đúng khuôn viên vườn (và chỉ đúng khuôn viên đó), mưa rào xuống 15 phút rồi tạnh hẳn, để lại cầu vồng rực rỡ.
Qua thử nghiệm những điều điên rồ hơn.
Ông nghĩ về việc một bài báo ca ngợi triết lý của mình xuất hiện trên tờ New York Times. Ting! Bài báo hiện ra ngay lập tức.
Trong không gian “Thiên Quốc” do Tiền Không kiến tạo, ranh giới giữa Tư Tưởng và Vật Chất đã bị xóa bỏ. Ở đây, Qua là một vị Thần. Ông muốn gì được nấy.
Thậm chí, ông thử nghĩ về viễn cảnh “Thiên Mệnh Việt” thống trị thế giới. Trong đầu ông lập tức hiện ra con đường thành công rõ mồn một, dễ dàng như lấy đồ trong túi. Không còn chông gai, không còn thử thách, không còn đối thủ xứng tầm.
Và chính lúc đó, Qua sụp đổ.
Ông ngồi bệt xuống thềm gạch lục giác, buông thõng hai tay. Đôi mắt rực lửa tham vọng ngày nào giờ tối sầm lại, vô hồn như hai hố tro tàn.
Tiền Không đang tỉa cây gần đó, liếc nhìn Qua rồi thở dài:
“Sao? Làm Thần sướng không?”
Qua ngước lên, giọng khản đặc:
“Nó… chán. Chán kinh khủng. Nếu Qua muốn cái gì cũng được, kể cả những điều hoang tưởng nhất cũng thành công dễ dàng thế này… thì Qua sống để làm gì nữa? Cuộc đời còn ý nghĩa gì khi không còn sự kháng cự? Không còn thất bại? Không còn cái ‘Bất Như Ý’ để mà vượt qua?”
Đây là cái bẫy cuối cùng của sự Giác Ngộ: Sự Vô Nghĩa của Toàn Năng.
Khi con người leo lên đến đỉnh núi cao nhất, họ nhận ra trên đó chẳng có gì cả. Chỉ có gió lạnh và sự cô độc vĩnh cửu. Mọi khát vọng chinh phục trước đây bỗng trở nên nực cười.
Qua nhìn Tiền Không, ánh mắt tuyệt vọng:
“Nếu Thiên Mệnh Việt thành công dễ thế này, thì nó cũng rẻ rúng quá. Qua không muốn chơi game này nữa. Qua muốn Quit (Thoát).”
Tiền Không đặt cái kéo tỉa cây xuống, bước lại gần.
“Chúc mừng ông,” Tiền Không nói, nụ cười bí hiểm lại hiện ra. “Ông vừa chạm trán với con Boss cuối cùng. Không phải Ma Trận. Không phải Diệp Thảo. Mà là Sự Nhàm Chán.”
“Đây là nguyên liệu thức tỉnh sao?” Qua cười chua chát. “Sự chán chường này giết chết Qua nhanh hơn cả thuốc độc.”
“Đúng,” Tiền Không gật đầu. “Nó phải giết chết cái phần ‘Người Hùng’ trong ông. Người Hùng sống bằng chiến công. Người Hùng cần quái vật để đánh, cần công chúa để cứu, cần khó khăn để vượt qua. Khi không còn khó khăn, Người Hùng chết. Nhưng khi Người Hùng chết… thì Bản thể mới sinh ra.”
Tiền Không ngồi xuống cạnh Qua, chỉ tay vào một con kiến đang tha mồi trật vật leo qua viên gạch lục giác.
“Ông nhìn con kiến kia đi. Ông có thể dùng quyền năng của ông để búng tay một cái, đưa nó về tổ ngay lập tức. Nhưng ông có làm không?”
Qua lắc đầu: “Không. Làm thế thì đời nó còn gì thú vị.”
Một tia chớp xé toạc màn đêm u tối trong tâm trí Qua.
Ông hiểu rồi.
Sự chán nản tột độ này không phải là dấu chấm hết. Nó là Cánh Cửa Ra Vào.
Nó báo hiệu rằng ông đã hoàn thành “Trò chơi Nhân gian” cấp độ Thường.
Bây giờ, ông có hai lựa chọn:
- Tiếp tục chán nản và tan biến vào hư vô.
- Hoặc… Tự Sáng Tạo Ra Một Trò Chơi Mới.
“Vậy…” Qua run rẩy hỏi. “Thiên Mệnh Việt không phải là đích đến sao?”
“Không,” Tiền Không đáp. “Thiên Mệnh Việt chỉ là một màn chơi (Level) do ông tự vẽ ra để ông đỡ chán thôi. Bây giờ ông biết ông có thể thắng màn này dễ dàng rồi. Vậy ông còn muốn chơi không? Hay ông muốn chơi vì niềm vui thuần khiết của việc được chơi, chứ không phải vì khát khao chiến thắng?”
Qua nhìn xuống bàn tay mình. Ông nắm chặt lại, rồi mở ra.
Trước đây, ông làm mọi thứ vì ông Cần (Cần khẳng định, cần cứu thế).
Bây giờ, ông nhận ra mình không Cần gì cả. Ông đã có tất cả.
Vậy ông sẽ làm gì?
Ông sẽ làm vì ông Muốn.
Làm như một đứa trẻ xây lâu đài cát. Biết rõ sóng biển sẽ cuốn đi, nhưng vẫn xây say sưa, tỉ mỉ, và hạnh phúc trong từng khoảnh khắc đắp cát.
“Qua hiểu rồi,” Qua thì thầm. Khí sắc trên mặt ông thay đổi. Sự u ám tan biến, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm thánh thiện. “Qua sẽ làm Thiên Mệnh Việt. Không phải để cứu ai cả. Không phải để vĩ đại. Mà để… Vui.”
“Đúng rồi!” Tiền Không cười lớn, tiếng cười vang động cả khu vườn, làm xao động mặt hồ. “Chơi cho vui! Đó mới là cảnh giới tối thượng. Khi ông làm vì Vui, ông không còn sợ thất bại (vì thất bại cũng vui). Ông không còn áp lực thành công (vì thành công cũng thường thôi). Ông trở thành Người Chơi Tự Do (Free Player).”
Tiền Không đứng dậy, đi vào trong nhà, lục lọi trong một cái tráp gỗ cũ kỹ.
Ông quay ra, trên tay cầm một vật nhỏ xíu, sáng lấp lánh.
Không phải chìa khóa vàng. Không phải ngọc ngà châu báu.
Đó là một Hạt Cà Phê Thủy Tinh.
Bên trong hạt cà phê đó có một đốm lửa nhỏ đang cháy vĩnh cửu, không bao giờ tắt.
“Ông đã vượt qua ải chán nản,” Tiền Không nói, giọng trang nghiêm. “Ông đã chấp nhận sự vô nghĩa của toàn năng để tìm thấy niềm vui của sự sáng tạo. Đây là Hạt Giống Big Bang. Tôi trao nó cho ông.”
Qua đón lấy hạt cà phê. Nó nóng hổi.
Vừa chạm vào tay Qua, hạt cà phê tan chảy, thấm qua da thịt, chạy thẳng vào tim ông.
BÙM.
Không có tiếng nổ lớn. Chỉ có một sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, Qua cảm thấy mình không còn là Qua nữa.
Và ông thấy… Vui quá.
Ông nhìn Tiền Không, nháy mắt một cái – một cử chỉ tinh nghịch mà “Vua Cà Phê” nghiêm nghị chưa bao giờ làm.
“Đi thôi,” Qua nói. “Về Sài Gòn mở tiệc. Trò chơi mới bắt đầu rồi.”
Hết Chương 8.



