CHƯƠNG 9: MỘT CUỘC CHIA LY MÀU HUYỀN THOẠI & NGHỊCH LÝ RỒNG TIÊN

Vườn Lục Giác, Bà Rịa. Giờ Ngọ.

Nắng rọi thẳng đứng như thanh kiếm thiên trụ rạch đôi bầu trời. Không gian tĩnh mịch đến lạ kỳ, chỉ có tiếng nước chảy từ hồ cá như nhịp đập của long mạch đang chuyển mình dưới lòng đất.

Qua ngồi trên tảng đá xám, tay cầm chiếc Nokia đen trắng. Ánh mắt ông sâu thẳm, chứa đựng cả một bầu trời suy tư về vận nước và đạo đời. Vừa soạn xong dòng tin nhắn đính chính về những thị phi giả mạo, Qua ngước nhìn Tiền Không – người đang tĩnh lặng tỉa nhánh mai già như đang tỉa gọt những tạp niệm của thế gian.

Qua cất giọng chậm rãi, mang mác nỗi niềm:

“Qua ở trên núi vắng, tâm nguyện một lòng vì Thiên Mệnh Việt, vì một quốc gia hình rồng đang đợi ngày cất cánh. Vậy mà thị phi cứ bủa vây, muốn kéo Qua xuống vũng bùn của những tranh cãi phàm phu. Qua phải lên tiếng bảo vệ danh dự này, bảo vệ cái Đạo mà Qua đang đi. Nhưng sao càng thanh minh, lòng càng nặng, cứ như thanh kiếm báu bị gỉ sét bởi bụi trần.”

Qua im lặng, hơi thở hòa vào tiếng gió, ánh mắt nhìn xa xăm về phía đại ngàn:

“Tại sao bước ‘Tề gia’ của Qua lại vỡ vụn đến thế? Qua muốn làm Rồng bay cao, muốn cùng dân tộc hóa rồng, nhưng ngay cả người thân cận nhất cũng không cùng chung nhịp đập. Qua đã chiến đấu, đã thắng ở tòa để bảo vệ Trung Nguyên. Nhưng thắng rồi, sao Qua thấy mình vẫn chưa thực sự tự tại? Qua ngẫm mãi rồi, có lẽ là do duyên kiếp đã hết, là do Thảo không hiểu được con đường của Qua.”

“Ông đang dùng lửa của Rồng để đốt cháy những sợi dây buộc chân mình,” Tiền Không nói khẽ, mắt vẫn không rời nhánh mai. “Nhưng ông quên mất, sợi dây đó vốn được dệt bằng tình nghĩa. Không phải do Thảo không hiểu, mà do ông đã quên mất cái Gốc văn hóa của người Việt mình.”

Tiền Không ngừng kéo, chậm rãi bước lại ngồi xuống bậc thềm gỗ, ánh mắt hướng về bức tranh chạm khắc Lạc Long Quân và Âu Cơ cổ kính treo trên cột lim:

“Ông Vũ này, ông nhắc nhiều về Thiên Mệnh Việt, về gốc rễ giống nòi. Vậy ông có bao giờ dừng lại thật lâu trước cuộc chia ly của Cha Rồng và Mẹ Tiên không? Họ là khởi đầu của chủng tộc này, và họ cũng dạy chúng ta cách… rời xa nhau.”

Tiền Không chỉ tay vào bức chạm, giọng êm đềm nhưng bắt đầu đanh lại:

“Thủy và Hỏa, lên núi và xuống biển. Đó là một cuộc chia ly đại diện cho sự Phân Nhiệm tuyệt đối. Một người giữ núi, một người giữ biển, cùng nhau cai quản giang sơn. Nhưng ông hãy nhìn kỹ đi, bi kịch của ông không chỉ nằm ở sự cãi vã, mà nó nằm ở sự Nghịch Thiên.”

“Nghịch Thiên?” Qua nhíu mày.

“Đúng,” Tiền Không gật đầu, ánh mắt sắc bén như dao mổ xẻ vào tâm can Qua. “Lạc Long Quân vốn nòi Rồng (Thủy), nên Ngài đưa con xuống Biển. Âu Cơ vốn nòi Tiên (Hỏa/Thổ), nên Nàng đưa con lên Núi. Đó là thuận theo Tự Nhiên, ai về đúng môi trường của người nấy để phát huy sức mạnh tối đa.”

Tiền Không chỉ thẳng vào Qua:

“Còn ông? Ông tự xưng là Qua, mang khí chất của Rồng, mang hoài bão vẫy vùng thiên hạ. Lẽ ra ông phải ‘xuống Biển’ – phải xông pha, phải uyển chuyển như nước để kết nối thế giới. Nhưng ông lại làm gì? Ông lại trốn lên Núi (M’Drăk), chui vào hang đá. Đó là Long Khốn Tại Sơn (Rồng bị nhốt trên núi), thì làm sao mà vẫy vùng? Rồng ở trên cạn thì chỉ là con rắn bò sát đất mà thôi.”

Rồi Tiền Không chỉ về hướng Sài Gòn, hướng những thị trường quốc tế mà Diệp Thảo đang lăn lộn:

“Còn Thảo, vợ ông. Bà ấy mang dáng dấp của Âu Cơ, là người giữ lửa, giữ nồi cơm, giữ sự ổn định của Đất và Núi. Lẽ ra bà ấy phải được yên ổn ở hậu phương để nuôi dưỡng cái Gốc. Nhưng bà ấy phải lao ra Biển lớn, phải đối mặt với sóng gió thương trường quốc tế, phải gồng mình lên để chèo lái con thuyền trong bão tố. Đó là Tiên Trầm Tại Thủy (Tiên bị chìm trong nước).”

Một luồng sét đánh ngang tai Qua.

Tiền Không tiếp tục, giọng trầm hùng:

“Ông thấy chưa? Rồng thì lên núi tu thiền. Tiên thì xuống biển kiếm tiền. Âm Dương Đảo Lộn. Vị trí sai lệch. Chính vì sự tréo ngoe này mà mạch khí của Trung Nguyên bị tắc nghẽn. Đại nghiệp của ông dù có vẽ vời vĩ đại đến đâu cũng không thông được, vì Rồng không có nước để bơi, còn Tiên thì ướt cánh không bay được. Ông muốn Tề Gia, nhưng ông đã sắp xếp sai bàn cờ thế trận ngay từ đầu.”

Qua thảng thốt như chạm vào chân lý ngàn xưa. Một dòng đại giác ngộ tuôn trào nhưng cũng đầy chua xót. Qua tự lẩm bẩm:

“Hóa ra… sự bế tắc không đến từ bên ngoài, mà đến từ sự sai lệch vị trí bên trong. Qua là Rồng mà lại sợ nước, đi tìm hang động. Thảo là Tiên mà lại phải vật lộn với sóng dữ. Hai vợ chồng đều đang sống sai với bản mệnh của mình, nên mới sinh ra xung khắc, sinh ra đau khổ.”

Nước mắt Qua chợt chảy, lặng lẽ. Lớp vỏ bọc “Thánh nhân” vỡ vụn. Ông nhận ra mình không chỉ ích kỷ, mà còn thiếu trí tuệ trong việc dụng nhân và dụng mình.

“Qua sai rồi…” Qua thì thầm. “Qua đã bắt con cá leo cây, và bắt con chim lặn xuống nước. Hèn gì mà cả hai đều kiệt sức.”

Tiền Không vỗ nhẹ lên vai Qua:

“Nhận ra sự Nghịch Thiên này là bước đầu tiên để vượt Vũ Môn. Thiên mệnh bắt đầu từ sự thấu tỏ chân tướng, trả mọi thứ về đúng vị trí của nó. Rồng phải về với Nước. Tiên phải về với Non. Khi Âm Dương thuận vị, thì không cần tranh đấu, mọi sự tự nhiên thành.”

Qua nhặt chiếc điện thoại lên, dứt khoát tắt nguồn. Ông không cần thanh minh với thế giới nữa. Ông cần về Sài Gòn để “sắp xếp lại bàn cờ”.

“Vậy… làm sao để đảo ngược thế cờ Nghịch Thiên này? Mục đích cuối cùng của Thiên Mệnh Việt là gì?”

Tiền Không mỉm cười, giơ 3 ngón tay lên:

“Cái chìa khóa để ông đưa Rồng về Biển, đưa Tiên về Núi, và để Việt Nam thực sự trở thành nơi chữa lành cho thế giới… nó nằm trọn trong 3 chữ này. Bây giờ ông về đi. Khi nào ông trả lại được sự bình yên cho ‘Âu Cơ’ của ông, để bà ấy không phải gồng mình trước sóng dữ nữa, 3 chữ đó sẽ tự hiện ra.”

Qua đứng dậy, gật đầu chào Tiền Không thật sâu.

Chiếc xe lăn bánh, để lại sau lưng Vườn Lục Giác tĩnh mịch.

Trong đầu Qua, không còn tiếng tranh cãi tòa án, chỉ còn văng vẳng một lời tự vấn day dứt: “Làm sao để Rồng xuống nước? Làm sao để Tiên lên non? Và làm sao để lời hẹn xưa không trở thành lời nguyền?”


Hết Chương 9.

(Câu hỏi bỏ ngỏ: Ba chữ bí ẩn đó là gì? Phải chăng là “000”? “111”? Hay một mật mã nào khác giúp hóa giải mọi xung đột từ trong tâm từng người, từ trong nội bộ từng gia đình, từng doanh nghiệp, từng tổ chức, từng quốc gia, từng tôn giáo? Hãy chờ chương cuối cùng!)

Để lại bình luận

Please enter your comment!
Please enter your name here