Trên đỉnh của một ngọn núi hùng vĩ, nơi cao nguyên xa xôi tách biệt với thế giới bên ngoài, có một ngôi nhà đá nhỏ ẩn mình giữa rừng thông rậm rạp và những tảng đá khổng lồ. Nơi đây là mái nhà của Minh Vương Tân, vị vua từng trị vì một vương quốc nhỏ nhưng giàu có. Ông đã lựa chọn từ bỏ ánh đèn lấp lánh của cung điện để thay vào đó là ánh sáng le lói của ngọn đèn dầu, và thay vì tiếng ồn ào của đám đông, ông chọn tiếng rì rào của gió và tiếng reo vui của dòng suối chảy qua núi.
Trong ngôi nhà đá của mình, Minh Vương không cần đến ngai vàng nhưng vẫn đảm đương trọng trách của một người cai trị mà không mệt mỏi hay sợ hãi. Ông tìm kiếm sự thanh thản và hiểu biết sâu sắc hơn về cuộc sống. Ngôi nhà, dù đơn giản và thô sơ, lại khiến bất cứ ai lần đầu đặt chân tới cũng phải ngỡ ngàng. Những bức tường đá dày, được xếp chồng lên nhau mà không cần đến vữa, vừa kín đáo lại vừa mở ra những khung cảnh hùng vĩ của núi rừng. Nội thất trong ngôi nhà được làm từ gỗ và đá, mộc mạc và chắc chắn, chỉ đủ để đáp ứng những nhu cầu cơ bản nhất. Bên trong là không gian mở, với những bức tường thô mộc giữ nhiệt trong mùa đông lạnh giá và mát mẻ vào mùa hè oi bức.
Cuộc sống hàng ngày của Minh Vương Tân bắt đầu từ khi bình minh ló rạng. Ông thức dậy sớm, trước khi mặt trời kịp chiếu sáng qua kẽ lá và tiếng chim hót vang lên như một bản nhạc du dương. Buổi sáng của ông bắt đầu với việc thiền định, tiếp theo là chăm sóc khu vườn nhỏ trồng đủ loại thảo mộc và rau quả. Ông tin rằng việc gắn bó với đất đai, nước, không khí và ánh sáng là cách tốt nhất để hiểu và trân trọng những gì tự nhiên ban tặng. Vườn tược không chỉ là nơi cung cấp nguồn thực phẩm sạch với mức rung động cao cho ông mà còn là không gian để ông kết nối với đất mẹ, nơi ông cảm nhận được sự sống động và mầu mỡ của đất.
Minh Vương cũng thường xuyên đi bộ dọc theo những con đường mòn núi, suy ngẫm về những câu hỏi lớn của cuộc sống trong sự yên tĩnh tuyệt đối của thiên nhiên, đọc rất nhiều sách đông tây Kim cổ để hiểu rõ về các vị tiền nhân, hoặc viết lách về những trải nghiệm và suy tư của mình về cuộc sống cũng như triết lý của mình.
Mặc dù sống ẩn dật, Minh Vương không hề cô lập mình khỏi thế giới. Ông thường xuyên tiếp đón những vị khách từ phương xa đến để học hỏi và trao đổi kiến thức. Các buổi trò chuyện thường kéo dài hàng giờ đồng hồ, trong đó ông chia sẻ những hiểu biết sâu sắc về cuộc sống, vũ trụ và con người.
Cuộc sống trên núi của Minh Vương Tân là sự thể hiện rõ rệt của một lối sống tối giản, nơi mọi thứ đều được trở về với bản chất thuần khiết nhất. Qua thời gian, ông đã tìm thấy sự thanh thản trong tâm hồn và sự sáng suốt trong tư tưởng, biến nơi ẩn cư giản dị này thành một ngôi đền của trí tuệ và bình yên.