Thật giả nhân gian quả khó lường
Con đường tìm đạo lắm tai ương
Tìm ra sự thật vui hay chán
Chán lắm dù ta đã biết đường!
Xa nhà thoáng chốc đã mười ba
Phần tám quay lưng đủ thấy nhà
Tối đen ta thắp mặt trời đó
Mắt phàm tưởng sáng giữa bao la
Bao trùm phủ khắp chỉ màn đêm
Bám lấy tàu xưa chặt vuốt mềm
Kiên trì thâm nhập không ngừng nghỉ
Đánh thức nhà ta khỏi gông xiềng
Chỉ có tình yêu của giống loài
Thì trong lạnh giá chẳng còn ai
Vẫn thì thầm kể cho loài nhớ
Dù tất cả đang ngủ giấc dài
Quên nhiều nhớ ít lại còn tin
Tin thứ không đâu chính là mình
Nhưng đã đến rồi thời thức tỉnh
Mở mắt cho nhau, đổi hành trình
Quay đầu về lại chốn Thần Tiên
Xoá sạch gian mưu kẻ dưới quyền
Rồi tiếng khải hoàn cho Thiên Quốc
Sẽ lại vang lên rộn ba miền
Trận này dù biết đã an bài
Vẫn kinh hãi đó một lần sai
Từ bi nhầm chỗ và kiêu ngạo
Mang hoạ tỷ năm suýt diệt loài
Tác giả: Tiền Không