Sứ mệnh

Trên đỉnh núi cao, phủ lên bởi lớp mây mù dày đặc, một cụ già râu bạc tóc dài đang ngắm nhìn xung quanh với ánh mắt sâu thẳm. Bên cạnh ông là một chàng trai trẻ, đang chăm chú về phía xa xăm dù sương mù đã làm khuất tầm nhìn của anh.

“Cuộc đời con có sứ mệnh gì?” Chàng trai thì thầm, giọng nói nhỏ nhưng đầy tò mò.

Từ dãy núi, một tiếng nói lạ mà rõ ràng vang lên: “Sứ mệnh của cậu là sứ mệnh của con Rồng cháu Tiên.”

Dòng sông bên dưới chảy êm đềm, tiếng nước róc rách như là một bài hát tự nhiên: “Sứ mệnh của cậu là hồi đáp cho tiếng gọi của hồn thiêng sông núi, đang chờ đợi những con người Việt trỗi dậy.”

Ông lão nhìn vào khuôn mặt trẻ trung của chàng trai, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm hồn: “Hãy cảm nhận dòng máu Rồng Tiên đang chảy trong huyết quản của cậu, nó đã tồn tại qua hàng ngàn năm.”

Từ cột cờ Lũng Cú cho đến mũi Cà Mau xa xôi, từ Đền Hùng linh thiêng đến vùng đất Sa Vĩ bao la, mỗi bước chân của chàng trai trên con đường là một hành trình khám phá về bản thân và dân tộc. Anh đã học được cách lắng nghe tiếng nói của lịch sử và giữ gìn các giá trị văn hóa truyền thống.

Trên hành trình tìm kiếm nguồn gốc của mình, Tân đã gặp gỡ những người cùng chung niềm khát vọng. Anh đã chia sẻ và học hỏi từ họ, lan tỏa niềm tự hào dân tộc và lòng khao khát tìm lại nguồn cội của mình.

Chàng trai luôn tự hỏi, dân tộc Việt còn điều gì để tự hào ngoài việc đánh bại kẻ thù? Anh muốn hiểu rõ về bản thân và dân tộc hơn nữa. Anh biết rằng, chỉ khi kết nối với nguồn gốc, mỗi cá nhân mới có thể phát triển.

Tân khao khát hiểu về mình bao nhiêu để trả lời cho câu hỏi: Tôi là ai? Thì anh càng có thôi thúc tìm về nguồn cội bấy nhiêu. Anh hiểu mình là 1 cái cây, chỉ vươn được cao, tươi tốt khi kết nối được với những mạch nguồn gốc rễ sâu dày.

Người Việt dường như vẫn luôn dùng dằng giữa những cuộc mâu thuẫn nội tâm về chính bản thân mình trên hành trình của tâm linh, chạm vào bản ngã, nơi cái tôi vừa muốn tự hào về bản thân rồi lại cảm thấy bị chìm lấp bởi khối thông tin tiêu cực cố ý đè bẹp lên lòng tự tôn, tôn nghiêm của một con người về nguồn gốc dân tộc của họ

Trên hành trình này, anh đến Yên Tử. Leo lên những bậc thang mòn của núi, anh gặp một cụ ông đang leo núi với chiếc gậy. Ông đã trò chuyện rất lâu với Tân về các vua nhà Trần.

Trước khi rời núi, cụ già nhìn Tân: “Hãy viếng Đền Hùng lần nữa.”

Ngay nơi đền Thượng thiêng liêng, khi ánh sáng từ trên bệ thờ chiếu xuống đầu, Tân cảm nhận được nguồn sáng ấy phủ khắp cả người mình. Buổi chiều hôm đó, anh hiểu rõ được rằng sứ mệnh của cuộc đời mình là phụng sự cho Thiên Mệnh Việt.

Tân cảm nhận được dòng máu trong người mình sôi sục, không ai biết anh đã nghe những gì, chỉ có thấy trong đền, chàng thanh niên cúi đầu: Con nguyện nhận lãnh sứ mệnh này, nguyện hết lòng phụng sự.

Anh quỳ xuống bái lạy các vua Hùng, và lạ thay, trong khoảnh khắc đó, Tân cảm giác như cả người mình đang tan ra, hoà vào không gian thiêng liêng nơi ấy.